Bài viết theo chủ đề

Tìm tài liệu

Liên kết

Sở GD-ĐT Hà Nội

Cảm xúc của cô giáo trẻ khi lần đầu làm chủ nhiệm

Đăng lúc: Thứ năm - 17/09/2015 00:00 - Người đăng: Webmaster


CẢM XÚC CỦA CÔ GIÁO TRẺ KHI LẦN ĐẦU LÀM CHỦ NHIỆM
 

Tôi đến với nghề giáo không phải là một cái gì đó tình cờ hay bởi sự định hướng của gia đình. Tôi đến với nó bằng niềm đam mê thực sự được ấp ủ khi còn là một cô nhóc học lớp 8. Mọi người bảo, cái gì xuất phát từ đam mê cũng đáng được trân trọng. Tôi trân trọng điều đó. Mấy năm trong trường đại học, qua nhiều kì kiến tập, thực tập, rèn luyện tại trường phổ thông, ánh mắt ngây thơ, nụ cười thánh thiện của các trò ngày càng nuôi lớn tình yêu trường, lớp, yêu nghề giáo trong tôi, càng làm tôi say mê hơn với sự nghiệp trồng người.
          Nhiều người bảo: Đi dạy mà không làm chủ nhiệm thì thật buồn. Có lẽ vậy. Nhưng làm một giáo viên chủ nhiệm không hề đơn giản mà cần trang bị cho mình kiến thức, kĩ năng đứng lớp, kinh nghiệm giảng dạy với bao nhiêu thứ khác nữa. Nó lại càng trở nên khó khăn với những giáo viên trẻ cả về tuổi đời và tuổi nghề như chúng tôi. Ấy vậy cho nên, không dưới một lần tôi đã đọc được những bài báo nói về tình trạng giáo viên trẻ mắc “hội chứng” sợ làm chủ nhiệm.
          Tôi cũng không ngoại lệ. Nhận tin năm học 2015 - 2016 được phân công làm công tác chủ nhiệm, trong tôi bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn.
Vui! Có lẽ mình đã có được một niềm tin nhất định của nhà trường.
Lo! Vì mình chưa nhiều kinh nghiệm, liệu có hoàn thành nhiệm vụ?
Nếu các ngành sản xuất vật chất người ta cho phép có sản phẩm lỗi, hoặc lỗi có thể sửa. Sản phẩm của giáo dục là con người, sơ suất là không thể chấp nhận được. Mấy đêm liền trằn trọc không ngủ được. Đã có những lúc trong đầu xẹt qua ‎ý nghĩ: hay là xin rèn luyện thêm vài năm mới làm chủ nhiệm? Nhưng lại nghĩ ai chả có lúc ban đầu bỡ ngỡ, tôi quyết tâm học hỏi, tìm hiểu công việc qua nhiều nguồn thông tin, qua đồng nghiệp có kinh nghiệm. Tôi háo hức chờ ngày gặp khóa học sinh đầu tiên trong cuộc đời làm chủ nhiệm của mình.
          Ngày ấy cũng đến. Cái thời khắc bước vào lớp, đứng trước mặt 40 học sinh sau này sẽ như những người thân trong một gia đình, thú thực tôi hơi run và bối rối. Giáo viên chủ nhiệm thì cần phải tạo cái uy ngay từ đầu, trong lòng nhủ vậy nên tôi khá nghiêm khắc. Nhìn những gương mặt phấn khởi xen lẫn lo lắng, bỡ ngỡ bên dưới, những cảm xúc ngày đầu bước vào trường THPT chợt ùa về trong tâm trí tôi. Tôi nở một nụ cười thật tươi, động viên các em giới thiệu về bản thân, rút ngắn đi khoảng cách cô - trò và để các bạn trong lớp bước đầu hiểu về nhau. Thấy các em vui vẻ, mừng ra mặt và khá ủng hộ nên tôi thấy nhẹ cả lòng! Thế là niềm vui đầu tiên bắt đầu được nhen nhóm, đã giúp tôi thêm nghị lực để bước vào công việc của mình…
          Thấm thoắt một tháng trôi qua, có những buồn vui xen lẫn, nhưng cũng chính vì vậy mà cô trò hiểu nhau hơn. Cảm xúc rõ rệt nhất trong tôi có lẽ là ngày hội thể thao vừa qua. Nhìn các trò cố gắng hết sức trong các hoạt động, không quản ngại khó khăn gì; nhìn các trò hò reo cổ vũ, động viên nhau; những cái ôm, những cái đập tay, vỗ vai sao mà yêu đến thế! Vậy là bài học đầu tiên tôi muốn các em nhớ: đoàn kết sẽ làm nên sức mạnh đã giúp các em gần lại với nhau, đã dần xây dựng được một ngôi nhà vui vẻ, đầy ắp tình thân và tiếng cười.
Tôi phải cố gắng, cố gắng thật nhiều và không ngừng để khẳng định mình có tiến bộ không những về năng lực chuyên môn mà còn là khả năng làm một giáo viên chủ nhiệm. Dù phía trước tôi biết còn nhiều khó khăn, thử thách nhưng với nhiệt huyết tuổi trẻ, với sự đam mê, tôi hi vọng vào một ngày mai tươi sáng. Trên con đường thành công không có chỗ đứng cho những kẻ lười biếng!
          Chúng tôi sẽ cố gắng góp một phần công sức bé nhỏ của mình xây dựng mái trường THPT Thạch Bàn vững mạnh, chất lượng và đầy ắp tin yêu.

Cô giáo: Nguyễn Thị Thảo- GVCN lớp 10A9
 
Tác giả: Admin
Nguồn: c3thachban.edu.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 
Trường trực tuyến