Bài viết theo chủ đề

Tìm tài liệu

Liên kết

Sở GD-ĐT Hà Nội

Cảm xúc của học sinh lớp 10 trong những ngày đầu học tập ở Trường THPT Thạch Bàn

Đăng lúc: Thứ năm - 17/09/2015 00:12 - Người đăng: Webmaster

Cảm xúc của học sinh lớp 10 trong những ngày đầu học tập ở Trường THPT Thạch Bàn


Bài 1:
Rời xa mái trường cấp II gắn bó với bao kí ức học trò, tôi lại háo hức đến với trường THPT Thạch Bàn- nơi tôi ao ước được học bấy lâu…

Nhìn từ xa, trường trông đồ sộ với những khối nhà được xây dựng hiện đại. Đến gần, trường còn đẹp hơn với cảnh quan tràn ngập sắc xanh của cây lá, con đường nhựa trải dài, nắng vàng nhuốm trên khắp vòm cây. Đi sâu vào trong, tôi thực sự bị thu hút với một nhà thể chất cao rộng; một sân tập bóng rổ sạch đẹp; 2 sân bóng đá cỏ nhân tạo có rất nhiều hàng ghế vàng, xanh.

Nghe các anh chị khóa trên bảo: Trường đẹp nhất là mùa hoàng yến nở; trường náo nhiệt nhất là những lúc lao động, chăm sóc các loài cây rồi đố nhau biết tên của từng loại quả. Tôi đã đi khắp khuôn viên và thấy thích thú khi được bác bảo vệ chỉ cho tên loài cây chưa từng biết đến. Tất cả những điều đó khiến tôi vui sướng vô cùng. Tôi bỗng thấy yêu thương và gắn bó với trường kì lạ.

Ngày đầu vào học, cảm giác của một học sinh nguyện vọng 2 cứ làm tôi ngại ngùng, lo lắng. Nhưng thầy cô đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ của bản thân mình. Các thầy cô rất nhiệt tình, trẻ trung, hiện đại và cởi mở với học sinh. Tôi rất thích cô Hà Jenny dạy tiếng Anh vui nhộn, thích giờ học dạy làm người của cô Trang trong mỗi tiết Văn; thầy Thành với khuôn mặt rất “hàn quốc” ; cô Huyền, cô Liên xinh đẹp và thầy Trung hài hước, dí dỏm,hiểu tâm lý của học trò. Các thầy cô đã nối gần chúng tôi lại để xóa khoảng cách từ các trường cấp II khác nhau, từ các nguyện vọng khác nhau để thành một gia đình chung: gia đình 10 A8.

Tôi tin rằng: chính nơi đây sẽ là cột mốc quan trọng của cuộc đời tôi, là nơi tôi chuẩn bị một hành trang dài cho chặng đường phía trước, là nơi tôi sẽ học tập và trải nghiệm những kiến thức, những bài học về cuộc sống thú vị.

Tôi muốn nói: TÔI YÊU TRƯỜNG THPT THẠCH BÀN nhiều lắm!

 
Học sinh: Nguyễn Hồng Nhung- lớp 10A8


Bài 2:
Người ta nói thứ gì lần đầu tiên cũng đều để lại ấn tượng, và đúng thật là như vậy. Khi mới vào cấp 3, điều làm em ấp tượng nhất đó chính là sự nghiêm trang, to rộng của trường THPT Thạch Bàn. Đây sẽ chính là một  khu vườn học tập cho chúng em gặt hái nhiều kiến thức và xây dựng ước mơ.
         
Cổng trường mở ra như là mở ra một tương lai tươi sáng cho học sinh trong trường. Lối đi vào sân trường rộng rãi, thoáng mát với hai hang cây xanh. Nó như là biểu tượng của 1 con đường dẫn đến những ước mơ sáng lạ. Sân trường rộng với những bồn cây, chậu hoa đẹp đẽ mà ai nhìn cũng mê. Ba dãy lớp học là nơi để các thầy cô giáo trao dồi những kiến thức mới và cũng là nơi chúng em đáp lại những công lao to lớn của thầy cô bằng kết quả học tập của mình. Song song với ba lớp học là dãy nhà của hội đồng trường THPT Thạch Bàn. Ở nơi này có một căn phòng chứa nhiều kiến thức phong phú qua những quyển sách, đó chính là phòng thư viện của trường. Cảnh quan ngôi trường lại càng thêm đặc biệt bởi có sân bóng đá với những ngọn cỏ xanh tươi, sân bóng rổ rộng rãi trong phòng thể chất. Trong trường cũng có một nơi rất gắn bó với học sinh là căn tin trường, nơi đây chính là nơi để học sinh gần gũi, trao đổi kiến thức ngoài giờ học với nhau. Nó đã gắn liền với những kỉ niệm đẹp của học sinh trong trường.
         
Lớp học rộng rãi, thoáng mát. Vào đến những phòng học, ta thấy được nhiều cơ sở vật chất sáng láng, thuận lợi với lợi ích học hành của học sinh. Bàn ghế ngay ngắn, thẳng hàng. Bảng sạch, bóng như gương soi. Cửa sổ kính với nhiều tấp rèm màu sắc đẹp đẽ càng tô thêm nét đẹp cho lớp học nói riêng và trường THPT Thạch Bàn. Khi những chiếc rèm cửa được kéo ra, những tia nắng chiếu qua cửa sổ, hắt vào lớp học như nói lên một tương lai sáng lạ cho những học sinh trường cấp 3 Thạch Bàn.
         
Giáo viên trong trường có dáng vẻ lịch sự, đầy học thức. Ánh mắt của giáo viên trường THPT Thạch Bàn ánh lên sự ấm áp như nắng mùa xuân nhè nhẹ. Thầy cô đi lại giữa sân trường chỉ cho chúng em những điều cần biết khi bước chân vào ngôi trường cấp 3. Giọng nói của giáo viên trong trường ấm áp, thân thiện làm cho chúng em bớt đi phần nào bỡ ngỡ khi mới vào trường.
         
Các bạn học sinh từ khắp nơi đến trường tấp nập nộp hồ sơ. Trên mặt các bạn đều ánh lên sự thôi thúc, hào hứng, hồi hộp khi học tại 1 ngôi trường mới. Các anh chị khóa trên vào trường đi học hay chơi thể thao đều chào mọi người rất thanh lịch, lễ phép.
         
Đến ngày nhận lớp, học sinh xếp học ngay ngắn trước cửa lớp. Tiếng trống vang lên như thôi thúc niềm yêu trường, yêu lớp trong em. Cô giáo dẫn bọn em vào lớp. Cử chỉ của cô ân cần, giọng nói cô ấm áp. Cô giới thiệu về mình. Ánh mắt của cô sáng ngời khiến bọn em bớt lo lắng.
         
Buổi lao động đầu tiên cũng là lúc chúng em gần gũi nhau hơn. Chúng em nói chuyện với nhau như những người bạn đã thân thiết từ lâu. Mọi người đều có những thao tác khéo léo, cẩn thận, tỉ mỉ. Cô giáo chủ nhiệm lớp em đi đến gần học sinh trong lớp, chỉ bảo tận tình chúng em phải làm gì để làm viêc cho công việc lao động có hiệu quả và nhanh nhất. Chính vì sự quan tâm tận tình của cô mà bọn em lại càng có thêm động lực trong buổi lao động và đã đạt được hiệu quả rất cao. Mọi người trong lớp đều vui vẻ và thấy không còn ngăn cách.
         
Đối với em, những ngày đầu tiên trong lớp trôi qua với nhiều những cảm xúc và ấn tượng đẹp đẽ. Nó mang đến cho chúng ta – những học sinh trường THPT Thạch Bàn tình yêu trường, yêu lớp, yêu thầy cô và tình thân yêu bạn bè.


 
Học sinh: Lê Minh Tuấn Linh- lớp 10A7


Bài 3: 
Kỳ thi vào lớp 10 là một bước ngoặt lớn đối với cuộc đời mỗi chúng ta, là thành quả mỗi học sinh nhận được sau 9 năm "mài sắt, khổ công rèn luyện". Với sự cố gắng và nỗ lực phấn đấu của bản thân tôi đã thi đỗ vào ngôi trường cấp 3 THPT Thạch Bàn với số điểm khá cao. Niềm vui, sự hạnh phúc khi thi đạt kết quả cao vây kín đầu óc tôi, bên cạnh đó thì nỗi lo, sự sợ hãi về từ "cấp 3" vẫn không ngừng "đe dọa" tôi nhưng những ngày đầu tiên đi học đã dập tắt hoàn toàn trong tôi mọi "mối lo trăm bề".
              
Ngày đầu tiên tới ngôi trường cấp 1 rồi cấp 2 xảm xúc của tôi đều là sợ hãi và thậm chí là cả những giọt nước mắt. Cấp 3 - một cấp học mới, môi trường hoàn toàn mới, trước hôm đi tới trường tôi đã tự nhủ với bản thân là không được sợ hãi và đặc biệt là sẽ không khóc nhè nữa, phải tự tin vào chính mình. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho ngày đầu tiên tới ngôi trường cấp 3. Không khí hôm ấy thật trong lành. bầu trời xanh nhạt, xen kẽ với từng tán lá cây là nhưng tia nắng vàng nhạt, óng ánh. dòng người qua lại tấp nấp bắt đầu cho một ngày làm việc. Lòng tôi bỗng rộn ràng như hàng ngàn nối nhạc đang reo hò nhảy múa. Cuối cùng. cánh cổng trường cấp 3 cũng hiện ra trước mắt tôi, nó rộng và to hơn cấp 2 rất nhiều và tôi cảm thấy mình quá nhỏ bé. Dù đã tới trường vào hôm thi vào 10 nhưng đến bây giờ khi gặp lại tôi vẫn không khỏi bất ngờ về sự rộng lớn của nó. Dắt xe vào trường tôi cố gắng đi chậm để có thẻ quan sát cảnh quan xung quanh của ngôi trường tôi sẽ gắn bó suốt 3 năm sắp tới, thực sự quá rộng lớn, vượt xa đề so sánh với tưởng tượng ban đầu của tôi, hôm đi thi tôi chỉ lên phòng thi vì quá lo lắng nên chẳng để ý tới xung quanh. Trường tôi có cả sân bóng, căng tin. cơ sở vật chất rất tốt rất đầy để phục vụ cho chúng tôi học tập và vui chơi. Tự dưng tôi cảm thấy tự hào và yêu ngôi trường mình sẽ học tập trong 3 năm tới biết bao! Sau khi dạo một vòng quanh trường tôi ra sân trước tìm bảng tin để xem mình học lớp nào. Và kết quả tôi xem được là lớp  10A7.
              
Sau khi biết mình học lớp nào tôi chạy thật nhanh để đi tìm lớp, dường như có một sự thúc giục nào đó khiến đôi chân tôi bước thật nhanh lạ thường "A! Đây rồi ! 10A7", tôi đứng ngoài nhìn vào lớp trong chiếc bàn chiếc ghế ngay ngắn như để chào đón chúng tôi, lớp cũng rất sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi, Hào hứng hơn khi tôi là người đầu tiên lên lớp, mong rằng tôi sẽ là đứa "xông lớp" may mắn. Bước dần vào lớp tôi tự chọn cho mình một chỗ ngồi đẻ ngồi và nghiễm nhiên coi chỗ đó là của mình không ai có quyền xâm phạm. Không khí lúc này thật khó diễn tả, tôi thì cứ bồn chồn, thấp thỏm không yên. Cuối cùng cũng có một bạn bước vào, đó là một bạn nam cao to, nhìn bạn chắc phải to hơn tôi gấp 2 lần mất. Khi ở nhà tôi đã tự nhủ là sẽ làm quen với các bạn nhiệt tình mà bây giờ tôi lại chỉ biết ngồi im một chỗ. Một bạn rồi 2 bạn, lớp cũng đông dần lên, có nhưng đứa bạn học cùng trường thì đã quen nhau nên không chút ngần ngại. Tôi thì chỉ biết ngồi im tại chỗ của mình và cầu nguyện là sẽ có bạn tôi quen học cùng lớp. Và điều đó đã thành sự thật khi tôi được học với Thành, Hạnh và Hiền - đều là các bạn học cùng tôi hồi cấp 2. Bốn chúng tôi ngồi gần nhau cùng đoán già đoán non về cô giáo chủ nhiệm của mình. Không hiểu tại sao tôi lại có suy nghĩ sẽ đón đầu lớp tôi là một giáo viên dạy toán. Nhìn quanh lớp thấy các bạn đã đông đủ hơn, không khí cũng sôi nổi hơn nhưng một số bạn vẫn chỉ ngồi im suy nghĩ bâng khuâng về 1 điều gì đó. Ngồi tám chuyện với các bạn cấp 2 một lúc thì tôi thấy một thầy giáo đi qua tôi nhủ thầm: "Đây là chủ nhiệm lớp mình rồi, lần đẩu tiên được trải nghiệm cảm giác khi có giáo viên chủ nhiệm là thầy", Nhưng tôi đã lầm, thầy không phải người đón đầu lớp tôi mà là lớp A8. Một lúc sau lại có một cô đi tới, tôi cam đoan đây là giáo viên chủ nhiệm A7 và điều đó hoàn toàn chính xác . Cô bước vào, cả lớp im lặng, im lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng quạt trần, chắc là các bạn giống tôi đang cảm thấy hồi hộp chờ đợi cô giới thiệu về bản thân. Cô chào cả lớp và màn chào hỏi giữa cô và trò 10A7 chính thức bắt đầu. Cô tên là Nguyễn Thị Thu, là giáo viên dạy bộ môn Toán. Đúng là giáo viên toán, từ trước tới nay quan điểm của tôi là người dạy Toán rất cứng nhắc và khô khan. Nhưng kỳ lạ thay, tôi dẹp suy nghĩ tiêu cực đó sang một bên và tiếp tục nghe cô nói. Giọng cô nhẹ và thanh, dáng nguời cô dong dỏng. Cô và trò chúng tôi giao lưu với nhau một lúc, mọi người đã gắn bó với nhau hơn 1 chút.
          
Những ngày đầu tiên chúng tôi học hè đã bắt đầu. Trước khi chúng tôi vào học cô Thu có qua lớp nhắc nhở cả lớp A7 nhớ tập trung vào học, cô thật chu đáo biết bao! Môn đầu tiên chúng tôi học là hóa, lại là giây phút chờ đợi cô giáo mới, thấy hồi hộp pha lẫn thích thú. Cô bước vào cả lớp đứng lên. tôi ngờ rằng cô sẽ giới thiệu về bản thân nhưng điều không ngờ xảy ra. Vì sao vậy ? Tôi chí thắc mắc trong lòng mà không dám hỏi ai. Cô giáo cũng khá vui tính, tiết học nhanh chóng trôi qua. Những ngày tiếp theo, tôi được làm quen với 2 cô giáo mới là cô Trang dạy Văn và cô Uyên dạy Anh. Ấn tượng đầu tiên của tôi về 2 cô là sự vui tính, dễ gần, các cô trò chuyện, làm quen với chúng tôi như những người bạn rất thú vị. Tôi cũng được nghe anh chị khóa trên giới thiệu về hai cô rất ấn tượng, chính điều đó đã làm tôi rất hào hứng và vui vẻ mỗi khi có tiết học Anh và Văn. Tiết học của cô chủ nhiệm cuối cùng đã đến, tôi có chút hồi hộp, lo lắng, cảm xúc rất lạ. Trước khi vào bài học hôm ấy cô có nói với cả lớp là sẽ phân lớp trưởng, điều này không hề làm tôi bất ngờ vì lớp học nào cũng có chức vụ này. Nhưng điều làm tôi bất ngờ khi người làm chức vụ đó chính là tôi. Dù đã làm lớp trưởng ở cấp 2 nhưng khi được cô phân công tôi lại có chút tự ti. Sở dĩ, tôi có suy nghĩ đó vì qua mấy ngày học tôi thấy lớp khá nghịch và nói chuyện nhiều, tôi lo lắng ko biết mình có quản được lớp ko. Sau hôm đấy tôi có về nhà suy nghĩ lo lắng rất nhiều, có nói chuyện với bố mẹ và nhận đk lời khuyên rất bổ ích :" Khi cô đã giao nhiệm vụ cho con tức là cô tin tưởng con, ấn tượng ban đầu của cô về con rất tốt hãy bỏ qua những lo lắng và hoàn thành tốt nhiệm vụ.". Tôi biết trong lớp có nhiều bạn nhiều tính cách khác nhau cũng như hoàn cảnh khác nhau, để tạo nên một tập thể lớp đoàn kết là không dễ dàng. Bằng những kinh nghiệm tôi tích góp được ở cấp 2 và hậu phương là cha mẹ và thầy cô, tôi tin mình sẽ làm được.
            
Những ngày đầu đi học và làm quen vơi thầy cô mới, bạn bè mới tại trường THPT Thạch Bàn Đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó tả. Vui có, buồn có, lo lắng có và cả háo hức cũng có - tất cả đã tạo cho tôi một sự tin tưởng vào ngôi trường này. Nó sẽ nâng cánh những ước mơ của tôi bay xa hơn và cao hơn nữa.
      
NGUYỄN NGỌC ANH 10A7

 
Tác giả: Admin
Nguồn: c3thachban.edu.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 28 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 
Trường trực tuyến